Tôi không biết phải chọn ai trong ba cô gái?
Cập nhật lúc 28-03-2010 03:02:24 (GMT+1)
| Ảnh minh họa |
Thưa các bạn! Thế là chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi là “cái nợ” ở xứ người này tôi đã trả được. Năm năm-một khoảng thời gian không nhiều mà cũng chẳng phải là ít, nhưng sự đánh đổi của nó lại quá lớn lao và day dứt trong tôi. Tưởng rằng mình sắp được giải thoát bởi sự ràng buộc đó để có một mảnh Visa trvalý chắc chắn và làm những gì từ lâu ấp ủ. Thế nhưng cũng chính lúc này đây tôi thực sự khó nghĩ, mệt mỏi và lòng thì tràn ngập đầy trăn trở suy tư quá.
Vân là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau say đắm và cùng hứa; “chờ một vài năm tới khi kinh tế ổn định hơn sẽ là của nhau mãi mãi”. Gia đình hai bên rất bằng lòng và vui vẻ khi thấy chúng tôi yêu và cùng có chí cố gắng như thế. Rồi vô tình vì một lý do không bao giờ ngờ tới, tôi trở thành kẻ sống bất hợp pháp khi trong tay đã không còn một mảnh giấy tờ tùy thân. Đường cùng tôi phải vào trại tị nạn và lấy vợ Tây (lấy giả). Sau đợt ấy tôi gần như khánh kiệt, và Vân đã từ từ thay đổi.
Vân vịn cớ là tôi cưới tây, rằng cô ấy lại phải chờ tôi 5 năm nữa, rằng đến bao giờ tôi mới lại có tiền để cưới cô ấy…Mặc cho lời khuyên của hai bên gia đình, bỏ ngoài tai lời thanh minh giải thích chân thành từ tôi, Vân đã lạnh lùng quay gót ra đi chỉ nói lại với tôi hai chữ cay đắng: “Vĩnh biệt”.
Sau đó tôi lao vào làm ăn như một con thiêu thân để khẳng định lại mình và quên đi mối tình đầu ngang trái chua cay. Lúc này tôi mới hiểu ra rằng Vân phụ tôi bởi cô ấy chạy theo tiếng gọi tình yêu từ một thanh niên đẹp trai, giàu có. Khi tất cả những kỷ niệm ngày xưa với Vân đã dịu êm và nguội tắt trong lòng, thì Loan-cô bạn bán hàng bên cạnh bằng những sự giúp đỡ chân tình, sự quan tâm lắng sâu tha thiết, đã từ từ sưởi ấm lại trái tim tôi. Tuy không xinh và có học thức như Vân, nhưng ở Loan là sự hiền thục, dịu dàng chăm ngoan và lòng cảm thông sâu sắc. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi, tôi và Loan đã gắn bó và yêu thương nhau từ lúc nào không biết. Những lúc tôi và Loan cùng sẻ chia một chiếc bánh mỳ hay trò chuyện và uống chung một ly nước thì tôi đều vô tình bắt gặp ánh mắt nhìn vội và man mác u sầu của Maria (Maria là vợ “hờ” tôi cưới giả ngày trước. Một tuần vài buổi cô ấy đưa con ra thăm và phụ tôi bán hàng. Marie có một đứa con trai, năm nay nó hơn 5 tuổi. Ngày mẹ lấy giả tôi, nó mới được vài tháng tuổi. Khi Marie đang học và mang thai nó, thì bố đứa bé đã không nhìn nhận giọt máu của mình, anh ta phủi tay rũ bỏ trách nhiệm và phụ bạc hai mẹ con cô. Có lẽ vì “Đồng bệnh tương lân” và thương cho hoàn cảnh của tôi mà ngày đó Marie đồng ý giúp tôi cưới giả để làm giấy tờ mà không có bất cứ một điều kiện gì. Từ lúc nhỏ thằng bé đã gọi tôi và Marie là Tátinek-Maminka. Nó rất yêu quý tôi và tôi cũng vậy). Mỗi khi ấy tôi không thể nào hiểu được ánh mắt trầm lặng của Marie. Đã bao lần tôi khuyên cô ấy tìm bạn trai cho mình, nhưng cô ấy chỉ nhẹ lắc đầu và cười buồn buồn không nói.
Hơn 4 năm yên bình dã đi qua, vậy mà vừa mới đây thôi Vân đã tình cờ xuất hiện, chủ động gặp và muốn nói chuyện với tôi. Qua những lời cô ấy nói, cô ấy đã ly dị chồng khá lâu rồi, bởi hắn ta tuy đẹp mã nhưng chỉ là một kẻ rỗng tuyếch vô nhân tính. Vân khóc rất nhiều bởi sự ân hận và muốn cùng tôi làm lại từ đầu. Gia đình hai bên, mẹ và bạn bè tôi cũng đều khuyên tôi nên tha thứ, chấp nhận Vân để Vân có cơ hội mới vì Vân cũng đã chịu quá nhiều đau khổ.
Chiều qua khi đến thăm mẹ con Marie (hàng tháng tôi vẫn tạt qua đôi lần thăm hai mẹ con và mua quà cho con của cô ấy), sau một lúc chuyện trò và đùa vui cùng thằng nhỏ, lúc tiễn tôi ra về, có lẽ không cầm được lòng mình Marie đã ôm chầm lấy tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy bỏng rồi dúi đầu vào ngực tôi thổn thức: “Anh ơi, em yêu anh lâu lắm rồi mà không dám nói, những lúc nhìn anh và Loan di với nhau em buồn và đau lòng lắm. Em biết, em đã có con nên em không xứng cùng tình yêu của anh, nhưng em không thể giấu lòng mình được nữa. Thằng bé từ nhỏ đã coi anh là cha của nó rồi. tuy ngày trước mình cưới giả nhưng dù sao cũng đã là cưới và dù rằng mình chưa một lần chăn gối cùng nhau, nhưng sự thật em rất yêu anh và đã coi anh là chồng của em từ lâu rồi, anh hiểu em không…”.
Đến đây tôi quá bàng hoàng bởi chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Sau đó tôi mới hiểu tại sao suốt một thời gian qua cô ấy cứ sống một mình nuôi con, không tìm bạn trai cho riêng mình mặc dù có không ít người tới làm quen thăm hỏi. Tại sao bấy lâu nay Marie luôn quan tâm chăm sóc mẹ tôi, và tại sao cô ấy gắng học tiếng Việt và nấu những món ăn Châu Á thỉnh thoảng đem ra cửa hàng cho tôi thưởng thức. Lúc này thì tôi thực sự rất bối rối, không biết chọn ai?
Với Vân, tôi đã tha thứ cho cô ấy từ lâu rồi, bây giờ tôi chỉ còn lại một chút ngậm ngùi đau đáu. Nếu từ chối Vân, cô ấy sẽ hận tôi suốt đời và mọi người sẽ trách tôi là kẻ lạnh lùng không có lòng vị tha cao cả.
Với mẹ con Marie, tôi cũng không biết nữa? Tình cảm tôi dành cho cô ấy là sự cảm thông, lòng trắc ẩn và tình thương của nhân loại. Liệu có nảy sinh tình yêu không? Cái này còn phụ thuộc vào thời gian và nhiều yếu tố khác. Nhưng những lời thổn thức của Marie cùng tình thương tôi dành cho đứa bé luôn hiện hữu trong tâm trí và làm tim tôi xao xuyến. Tuy cô ấy là gái tây nhưng sự chăm chỉ hiền lành thì hiếm có cô gái Việt nào sánh bằng. Cô ấy đã hy sinh quá nhiều cho tôi và đáng để tôi trân trọng.
Còn với Loan, tuy chưa nói ra lời nhưng chúng tôi thực sự yêu nhau. Tôi biết Loan chỉ chờ lời cầu hôn của tôi thì sẽ lập tức tổ chức đám cưới.
Vậy đó! Thực sự là tôi rất trăn trở và khó nghĩ quá. Luật pháp chỉ cho phép người đàn ông có một vợ. Tôi chọn ai đây? Tôi chưa dám quyết định bởi khi sự quyết định của tôi được thành lập thì chắc chắn hai trong ba người con gái kia phải đau khổ, hoặc là tất cả bốn chúng tôi đều không có hạnh phúc.
Tôi biết mọi người sẽ cười tôi là kẻ đa tình. Điều này tôi không dám phủ nhận (và có lẽ sự sống thiên về tình cảm đã làm tôi khổ ải và trăn trở). Nhưng tôi không phải là kẻ phong lưu vô trách nhiệm, bởi nếu tôi chỉ đơn thuần ong bướm chơi bời thì tôi đã không phải trăn trở đến vậy và từ lâu tôi đã không có chỗ đứng hay sự tôn trọng yêu thương trong lòng ba cô gái.
Tôi phải suy nghĩ và quyết định sao đây? Khẩn mong mọi bạn đọc hãy chỉ và cho tôi “ánh sáng” của môt “con đường” mà tôi phải chọn và đi. Tôi luôn mong chờ những lời “đóng góp vàng ngọc” của mọi người. Tôi chân thành cảm ơn sâu sắc.
Việt Kha (CH Séc)
